Chuyến xe cuộc đời 2 P22

Chuyến xe cuộc đời 2 P22

Hồng đứng ngay ở cơ quan,cô đến để đưa cho Quân thuốc mang về cho mẹ…Hồng đi vào trợ lý liền ấp úng.

-Sếp Quân đang có khách ạ

-Vậy tôi ngồi đây chờ cũng được.

-Em sợ tiếp lâu,chị có gửi hay nhắn gì em chuyển cho ạ…

Đột nhiên phó tổng đi lên nói với trợ lý của Quân.

-Vẫn chưa xong à,người yêu cũ thôi mà nói chuyện lâu thế.

Trợ lý nháy mắt lúc này Hồng quay ra thì phó tổng thấy cô liền ôm miệng.

-Hồng à,em đến lúc nào vậy,anh đi tiếp khách đây,anh đi nhé…

Hồng lầm lỳ bước thẳng vào trong thì thấy Quân và An đang ôm nhau…Hồng rơi túi sách xuống sàn…Quân vội đẩy An ra…

-Em à…anh …k như em nghĩ đâu…

-Chúng ta vẫn đang là vợ chồng nhưng đã đến mức thế này thì kết thúc hết tất cả đi…

Hồng quay đi bỏ chạy…Quân đuổi theo thì An giữ tay.

-Người anh yêu là em…

-Bỏ ra…em biến khỏi đời anh đi,làm ơn…

Đáp chuyến bay ra Hà Nội,Diễm nói với trợ lý.

-Con nhỏ đúng là bạn của con Tâm hả.

-Dạ vâng đúng vậy,chắc anh Long nói vậy là có lý do…

-Mấy đứa nhóc bây giờ k biết thế nào,bây giờ mà xử lý nó thì lại ảnh hưởng đến con Tâm,nó thêm ghét tôi,thế nên đoạn video anh Long kéo tay nó đi tôi nghĩ chắc chơi bời gì ở đó nên anh ấy giúp thôi.Tính anh ấy tốt bụng,gái đẹp đầy ra còn chẳng bận tâm phải không?

-Lần này cô chủ làm đúng,ghen đúng người ,cô bé kia k nên động vào như vậy làm giảm thêm tình cảm,nhỡ hiểu lầm gì đó lại càng nghiêm trọng.

-Chứ sao nữa…gặp con khác nắm tay như thế chết vs tôi rồi…

Long ngồi bên hồ cá…thấy tiếng Tâm và Hoa nhí nhéo bên trong,anh ta cố gắng kiềm chế không quay lại…

Tâm cũng đi qua khẽ chào “ Cháu chào chú”…

Nói xong cô liền đi thẳng lên trên…đúng lúc đó Diễm đi vào khóc lóc…

-Anh Long,anh đâu rồi,tại sao anh giấu em…

Lúc này Tâm kéo tay Hoa để đi lên né tránh nhưng Hoa khựng lại …

Long đứng dậy đi vào thì Diễm ôm chầm lấy

-Anh sao rồi nói em nghe đi anh…

Vú lúc này lúng túng…Long nhìn thẳng vào Hoa còn cô ánh mắt ngỡ ngàng.Long liền nói

-Cô đi lấy nước cho vợ cháu đi…

Hoa sốc khi nghe câu đó,cô quay đi bước thẳng lên trên ,Tâm ôm đầu khi biết đã lộ…vừa lên cô đã giải thích.

-Đó là …

-Học bài thôi…

Hoa vẫn rất bình tĩnh…

Diễm khóc nhiều cứ nức nở bên cạnh Long nhưng anh ta chẳng nói nửa lời…

-Anh đau lắm đúng không?

-Lát anh bay đi Nghệ An có việc ,em về nghỉ ngơi đi rồi về.

-Anh đang đau ốm thế này vẫn còn nghĩ đến việc đi làm ạ.

Long đứng dậy đi thay đồ,gương mặt anh ta lạnh tanh…Diễm đi tới ôm

-Ôm anh 5p thôi em sẽ đi,cho em 5p thôi…

-Anh đưa em về khách sạn…

-Thật ạ…vâng …

Diễm thấy Long đột ngột nhẹ nhàng,cô ta rất vui trong lòng…

Hoa rời khỏi nhà Long và ra ngồi ở bên xe buýt…cô tự cười “ Vậy mà chú ấy còn thả thính,thật kinh khủng,ghê tởm”…

Chiếc xe sang đỗ xịch lại ngay trước mặt cô,Long huyết bước xuống kéo tay…

-Lên xe

-Chú làm gì vậy

-Tôi bảo lên xe

-Chú có vợ rồi nói câu này với cháu k thấy ngại ạ.

-Sao tôi phải ngại

-Chú đúng là …hết thuốc chữa…

Hoa giật tay mãi không ra được.

-Lên xe

Long đẩy Hoa vào xe…anh ta vội tóm tay Hoa khi cô định mở ra…

-Bỏ tôi ra…

Long nhấn ga phóng đi…trên xe Hoa hét lên

-Im miệng

-Đồ khốn chú làm trò gì vậy,bỏ tôi ra,thả tôi về …

Xe đến một căn biệt thự gần ngay đó,Long đi xe xuống hầm ,Hoa ngồi lỳ trên xe

-Xuống

-cháu muốn về nhà…chú là kẻ đáng khinh,tôi ghê tởm chú…

Long càng điên ,anh ta kéo cô rất mạnh,siết chặt cổ tay khiến Hoa đau đớn…đẩy cô vào phòng ngủ,Long khoá cửa…Hoa đứng dậy

-Không về được đâu

-Chú làm gì ,tôi sẽ chết nếu chú động vào tôi

-Nếu em chết,tôi sẽ cho chị gái em theo em…tôi hứa đấy.

-Tôi k sợ,chú đừng doạ tôi…

Chai rượu trên bàn,Long mở rượu ra rồi tu hết ly…Hoa chạy ra mở cửa thì Long với tay ôm

-Buông tôi ra chú thả tôi ra…

-Chúng ta vui vẻ đi…

-Đừng nói vậy bỏ ra đi mà…

Hoa cắn vào tay Long,anh ta vẫn k buông…ném mạnh cô vào giường,Long cởi bỏ áo của anh ta …Hoa run bần bật trên giường…cô chảy nước mắt…

-Tôi sẽ chịu trách nhiệm về mọi việc hành vi tôi làm ngày hôm nay…

-Chú k thiếu đàn bà,cháu còn tương lai sau này,cháu xin chú đấy…

-Tôi chính là tương lai của em…

NÓi xong Long bóp miệng Hoa rồi hôn chặt môi cô…Hoa dẫy dụa đến mức mệt k còn sức dẫy nữa Long mới từ từ cởi bỏ áo của cô…Hoa nằm như người đã chết…

-Tôi hận chú,cả đời này tôi hận chú…

-Cứ hận anh đi sớm muộn em cũng yêu anh …

Thân thể trắng ,bầu ng/ực to tròn…trên ngự/c có nốt ruồi son…Long khẽ hôn vào đó…tay Long nắm lấy tay Hoa…

-Chú cút đi…

-Càng dẫy càng mệt thôi,như con chuột mắc vào bẫy nó chết vì mệt …

Hoa bật khóc nức nở,Long cúi xuống hôn lên môi…anh ta khoá chặt môi Hoa,cô nằm nhỏ bé trong lòng Long…

-Ưm…ư…h…ư…m

Long nhổm dậy,anh ta cúi xuống mút đầu ng/ực Hoa …tiếng chụt…nhớp nháp từ đầu lưỡi chạm vào bầu t/i ửng hồng…

Áo anh ta đầy máu do Hoa đấm vào ngực và ghì cô lúc cô dẫy dụa…

-Anh thích em…

Hoa nghe xong câu này cô nhắm mắt bật khóc lớn vì cô đang qua lại với kẻ có vợ…

Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh

Để lại một bình luận