Câu nói đùa của Long khiến cho Hoa nhìn thẳng vào mắt anh ta,cả hai đột nhiên ngại ngùng.Cô bật dậy…
-Cháu vể đây
Long nắm lấy tay Hoa…
-Mai tới ăn cơm nhé…
-Cháu bận rồi ạ…
Hoa giật tay khỏi Long rồi rời đi,cô chạy vội về nhà,Hoa ra đến bến xe buýt vừa lên xe cô buồn bã nhìn trời đổ cơn mưa hắt vào ô kính xe…cô sợ bản thân mình sẽ xa ngã vào lòng người đàn ông ấy,Hoa giữ tay lên tim mình “ Mình không thích người ấy,cũng chưa từng chú ý đến người ấy,người ta là bố của bạn,không được có suy nghĩ xấu xa”
Long huyết với vết thương băng trên người nhìn ra ngoài trời mưa…anh ta cũng nhìn ra ngoài với ánh mắt rất buồn “ Không nên ,phải lý trí lên Long huyết,đứa trẻ đó không nên nghĩ tới,sẽ làm khổ đời con bé”…
Tại Sài Gòn…
Diễm đang uống trà rất nhẹ nhàng bên bể bơi nhà cô ta.Bố Diễm đi ra nói khẽ
-Hôm nay không đi đánh ghen nữa à.
-Sao con phải đi đánh ghen chứ.
-Có đi hay không ai cũng biết rồi,con phải giữ thể diện cho chính bản thân mình chứ,một người vợ mà cứ ghen tuông vô cớ là sao?
-Con phải ngăn chăn hết,còn hơn là để họ có ý với nhau.
-Nếu nó có ý thì con có ngăn cản được không?
-Ơ kìa anh ấy mà léng phéng chết với con ý chứ…
-Diễm này,lấy người không yêu mình nó khổ tâm lắm con à,bỏ đi…nó có thiết tha gì con đâu.
-Anh ý bận công việc chứ có phải chơi đâu,vì sự nghiệp của anh ấy con thiệt thòi một chút cũng chẳng sao ạ.
-Vậy ra ngoài đó đi,nó bị thương đến chăm nó cho có tình cảm.
-Anh ấy bị sao hả bố.
-Bị đâm nhưng ổn rồi
-Sao bây giờ bố mới nói cho con biết…
-Nói cho con cũng đâu giải quyết gì,giờ bố nói rồi đấy.
-Con đi luôn đây
-Ra ý nhớ qua thăm anh con xem thế nào nhé.
-Vâng…
Tâm hôm nay đi học thấy Hoa có vẻ ít nói lầm lỳ hơn…cô liền hỏi.
-Hôm nay sao vậy,hôm qua bố mình lại nói gì à,đừng giận bố chỉ vậy thôi,sáng nay thấy thay băng máu me nhiều ,tớ thương bố lắm nhưng k dám nói ra sợ bố lo.
-Vậy vẫn còn nhiều máu thế phải đi viện chứ
-Bố bảo ở nhà cũng khỏi,ngang lắm…vậy chắc tối nay cậu không qua nữa đúng không?
-Vẫn học bình thường,bố cậu và mình k có liên quan gì cả nên cậu không cần lo.
-Bố nói gì à?
-Không,nói gì đâu…
-Ok vậy tối học nhé…
Quân đến cơ quan thì thấy An đang đứng chờ sẵn.
-Hôm nọ em gặp Long huyết đấy.
-Thì sao,cò mồi được anh ta chưa?
-Anh nói gì nghe lạ vậy,em chỉ có anh thôi.
-Em nói có thấy ngượng mồm không,đây là cơ quan không phải chỗ để em đến chơi hiểu không?
-Vậy sao anh k nghe máy của em.
-Tại sao anh phải nghe máy của em,em là gì?
-Anh khác thật rồi,thật sự em k nghĩ anh lại nói ra được những lời cay nghiệt thế này.
-Em muốn bao nhiêu,anh cho em rồi chấm dứt.
-Anh nghĩ tiền là tất cả ạ.
-Ai chứ với em thì đúng là vậy.Tiền mới là thứ em thích…
-Anh tức em vì điều gì?
-Nếu em k đến gặp vợ anh thì biết đâu chúng ta vẫn có thể coi nhau là bạn được.
-Nam nữ từng yêu là bạn,anh nói nghe quá buồn cười.
-Vậy em muốn là gì,anh đã có vợ,anh nhấn mạnh là anh đã có vợ con…
Thấy An khóc,Quân lại mủi lòng vẻ mặt đầy ái ngại…Đúng lúc đó Hồng gọi điện…Quân k nghe…
[]Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh
