Chúng ta có thể gặp nhau,trao nhau những nụ cười,ánh mắt vô tư của tuổi trẻ.Thế nhưng chúng ta chỉ có thể là thoáng qua,lướt qua nhau …chúng ta chẳng bao giờ có thể có nhau.
Hồng đứng trong ô cửa sổ nhìn xuống đường buồn bã khi thấy Quân vẫn đang đứng ở đó,trời thì mưa phùn lạnh đến thấu xương…
Bên trong xe của Quân phát ra bản nhạc…
Trời còn làm mưa mãi cho nhớ thương dâng đầy vơi,còn tình mình ngày qua ngỡ tan như bọt mưa,nào ngờ đâu ta vẫn mang những vấn vương bâng khuâng ngày tháng,hỡi những cánh chim về đâu cho ta nhắn tới ai nỗi niềm”…
Hồng thấy Quân quay đi cô định mở cửa sổ rồi lại rụt tay lại và thầm nói khẽ “ Không được,mày không được phép”…
Mẹ của Quân tâm sự với cô Lệ.
-Thằng Quân nó ở hẳn ngoài cả tháng nay rồi em ạ,cứ thế này chị cảm thấy như nó đang giận chị điều gì đó.
-Chắc cậu ấy ở ngoài để tiện công việc.
-Hay nó có bạn gái nên ở ngoài cho tiện nhỉ.
-Em cũng k dám đoán gì cả.
-Nhà chị đang rối lắm,em đừng có mà nghỉ việc đấy nhé.
-Em nói để chị tìm người,em phải về với cháu thật chị ạ.
-Thích chị đón cả con bé lên đây cho em chăm,ăn học chị lo cho.
-Dạ thôi cái đó em k dám đâu chị.
-Chị lo được chỉ cần em ở với chị thôi…mà con gái lớn của em sao rồi
-Cháu vẫn đang đi học bình thường c ạ.
-Nhớ để ý nó nhé,tuổi này là hay yêu đương linh tinh lắm.
Bà chủ nói câu này khiến cho cô Lệ càng thấy chán nản.
-Chị này,con em thế nào em biết,nó không phải đứa hư hỏng gì đâu chị.
-À không chị nói để em để ý thôi k có ý bảo con bé hư hỏng.
-Nó lớn rồi,nó yêu ai miễn sao nó cảm thấy người ta thương nó thì em cũng không cấm cản.
-ừ chị góp ý vậy thôi,em giận chị đấy à.
-Không em xin lỗi hôm nay e lại to tiếng với chị,em điên rồi.
-Ôi có gì đâu,em nói ra lời em muốn nói chị lắng nghe em mà…
Quân liên tiếp phải đi tiếp khách,anh ta uống rượu triền miên,Tuyết ngồi bên cạnh tựa vào vai Quân…
-Anh đừng uống nữa được không,ngày nào cũng vậy em sợ anh không trụ được mất…anh vì cô ta nhưng cô ta đâu có nghĩ đến anh…
Quân lừ mắt quay sang nhìn Tuyết rồi gạt cô ta khỏi vai…
-Đừng nói mấy lời lảm nhảm bên cạnh anh,em thì biết gì…
Quân đứng dậy,Tuyết liền nói.
-Em biết hết,anh nhìn sang em đây này.
-Nhìn em để làm gì.
-Anh và em có thể yêu nhau mà,em yêu anh.
Quân cười nhẹ
-Vậy cho anh hỏi cảm giác yêu đơn phương của em là gì,buồn đúng không,anh cũng vậy.Nếu có ai khuyên em như em đang khuyên anh thì em sẽ làm gì,từ bỏ hay tiếp tục.
-Tất nhiên em sẽ tiếp tục.
-Và anh cũng vậy,anh vẫn tiếp tục theo đuổi cô ấy đến khi nào không thể.
-K lẽ anh yêu cô gái ấy hơn cả chị Liên.
-Người cũ thì không nhắc lại.
-Em đang hỏi anh mà…
Quân quay đi qua phòng hát ở bên họ đang hát
“ Quay đi quay lại cũng chẳng thương ai ngoài cô ấy cả”…
Đầu óc Quân quay cuồng khi nghe câu đó và mỉm cười “ phải,quay đi quay lại vẫn thương cô gái độc ác đấy,cô ấy k thèm nghĩ đến tôi dù chỉ một chút”
anh ta lịm dần trên ghế sofa trong quán hát…
Ngay hôm sau khi Hồng vừa trở về kí túc xá thì gặp Tuyết đang chờ
-Mày tên Hồng nhỉ.
-Vâng chị là?
Vừa dứt câu cái tát đốp vào mặtttt của Hồng khiến cô ngỡ ngàng trước mặt bạn bè…
-Mày đang đò đưa người yêu tao đúng không?
-Tôi không biết người yêu chị là ai ,cũng không biết chị là ai luôn,nói chuyện bỏ tay ra khỏi tóc tôi.
-Già mồm đấy,mày đừng bảo mày không biết anh Quân…
Tuyết đẩy Hồng ngã nhào ra đất trước mặt bạn bè Hồng trong phòng kí túc.
-Tôi chưa từng nghe anh ấy nói có bạn gái,tôi cũng không liên quan gì đến anh ta cả chắc có hiểu lầm.
-Hiểu lầm cái con khỉ gì,tao nói cho mày biết anh ấy đã là hoa có chủ,léng phéng tao xử…
Tuyết dường như đến đây để phủ đầu Hồng.Cô ta vô tình đọc được cuốn sổ tay của Quân để trên xe ô tô ,trong đó ghi một bài thơ tình,một bức ảnh của Hồng và từ đó nung nấu dập tắt tình cảm của Quân bằng cách để Hồng càng thêm ghét Quân.
Tuyết rời đi,Hồng ngồi dậy lấy tay vuốt tóc mặt rất bình tĩnh,Trinh bĩu môi.
-Đấy bảo rồi ngon lành k đến lượt đâu,kiểm tra đi thì không,may là người yêu thôi đấy vợ thì chết…
Tú cau mày
-Biết gì mà nói có hiểu lầm thôi nhiều con dồ lên cứ nhận ngta là người yêu thì sao?
-K phải người yêu chưa có điên mà đến tận đây đánh ghen,bênh phải bênh cho đúng.
Tú định nói thì Hồng gạt tay…ý đừng nói nữa.
-Thôi kệ cậu ấy,k phải phân bua làm gì?
-Cậu tính sao?
-Chẳng biết nói gì cũng chẳng biết tính gì?
-Sao cậu k hỏi trực tiếp anh ấy.
-Để làm gì đâu?
-Còn hơn giữ trong lòng,anh ấy ở địa chỉ này.
-Sao mày biết.
-Giao gà rán đến đó tình cờ gặp,anh ấy ở phòng 607 tầng 28.
-Thôi k gặp ,gặp k để làm gì?
-Nói rõ đi,nếu vẫn chưa dứt được thì phải dứt hẳn rồi muốn ra sao thì ra.
-Không,tao đi tắm đây,chuyện này cứ coi như không có…
Tú ấm ức liền lén gọi cho Quân…anh ta ho khụ khụ khi nghe máy…
-Alo
-Anh Quân à em Tú bạn Hồng đây ,vừa có con bé nào tới đây đánh tát tới tấp cái Hồng nói nó là bạn gái anh.
-Có chuyện đó sao,khi nào?
-Vừa xong,con bé đi cùng gọi con bé kia là Tuyết anh ạ,nói anh là người yêu nó rồi cái Hồng bị nó sỉ nhục ở ngay kí túc xá.
Tắt máy Quân đang nằm viện,Tuyết đúng lúc đến anh ta thấy Tuyết cười mà ánh mắt sắc lạnh đến đáng sợ…
Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh
