Chuyến xe cuộc đời 1 P7

Chuyến xe cuộc đời 1 P7

Hồng cảm nhận cơn gió của mùa đông năm nay lạnh hơn.Cô vừa chạy vừa ôm miệng.Nụ hôn đầu của cô đã mất,cô không nghĩ Quân lại bạo dạn chủ động đến như vậy.

Quân thấy Hồng chạy sang đường,đúng lúc có đoàn xe đón khách tây đi du lịch sapa chắn ngang.Quân không kịp sang nên đã để lạc mất Hồng…anh ta tức thở dài nhìn vào dòng người tấp nập trên phố…

Hồng trở về phòng thấy Trinh đang nói chuyện với người ngoại quốc qua điện thoại,đang ưỡn ẹo vén áo gì đó,Trinh giật mình khi thấy Hồng về.

-Ôi dời,mồm cậu bị ls mà về k lên tiếng thế.

Hồng vẫn ôm miệng đi vào nhà vệ sinh kì cọ miệng đến đỏ ửng lên ,cô mếu máo “ Tên khốn,hắn coi mình là gì mà làm vậy”…

Sau đó cả tuần,Hồng không thấy Quân nhắn tin phiền nữa,cũng không thấy anh ta gửi hoa,Tú hẩy vai.

-Chàng trai ấy bỏ cuộc rồi à.

-Có lẽ vậy,như thế tốt mà.

-Nói tao nghe đi sau hôm nọ có chuyện gì ,cái đêm hôm đi ăn nướng say tụt cả lợi vào ấy.

-Có gì đâu nói chuyện vài câu rồi về.

-Hay anh ta thích đứa khác rồi nhỉ,nếu nhanh thế thì cũng chịu thật.

-Đàn ông không nên tin,nhìn từ bố tôi mà ra,ông ấy khiến cho tôi cảm thấy đàn ông thật tồi tệ.

-Thôi nào chuyện nào ra chuyện đó chứ bạn.Đàn ông tốt không thiếu.

-Thế đã gặp được ai tốt chưa,tôi chẳng thấy ai tốt cả.

-Tối tôi có ca làm thêm cho quán bia đấy làm không?

-Thôi làm mấy cái ý không quen k hợp

-Đứng rót bia thôi có làm gì đâu,tiếp thị bia ấy,2 tiếng được 1tr ai cho.

-Ngại lắm chưa làm bao giờ.Trả cao nhỉ

-Tao làm rồi mối ngon,mà xe của công ty ấy đón xuống hải phòng làm cơ mà,làm trên này mới ngại gặp người quen.

-Chốt ,sắp sinh nhật mẹ rồi muốn tặng mẹ một cái áo ấm.

-làm thôi…

Mẹ của Quân gọi cho con trai và mỉm cười.

-Con trai mẹ bên đó có quen cô gái tây nào k đấy.

-Con đi công tác đâu có đi chơi,mẹ hỏi mấy chuyện đấy con k muốn trả lời đâu.

-Cái thằng,tính hay cáu gắt như ông cụ,mẹ đang xuống đám hỏi thằng Thịnh con cô Huyền bạn mẹ ở dưới Hải Phòng.Cưới con bé này đúng môn đăng hộ đối,bố mẹ nó làm bên khoáng sản nhà gia giáo điều kiện lắm.

Cô Lệ ngồi cạnh bà chủ liền thở dài khi nghe thấy bà nói chuyện như vậy với con trai.Bên kia tắt máy bà chủ kêu lên

-Em xem nó làm chị tức điên,cứ nhắc đến chuyện vợ con là như vậy.

-Duyên chưa tới thôi thì chị cứ chờ xem sao.

-Hnay phải đưa em đi cùng ,em búi tóc kiểu cho chị đẹp lắm,mấy đứa trang điểm làm lố quá chị chẳng thích.

-Chị đưa em ra ngoài cho em đi chơi em vui mà.

-Ừ muốn mua gì ăn gì cứ bảo lái xe nhé,chị lo tất…

Hồng lên xe tới địa điểm quán.Váy Tú đưa mặc ngắn cô cứ phải kéo.

-Váy này ngắn quá mặc quần được không?

-Đàn ông uống bia chủ yếu ngắm gái,mày mặc quần ngắm gì được,cho họ ngắm tí chân trắng thon đẹp thế kia lo gì.Đi bán được bia nhiều còn được thêm ấy.

Hồng ánh mắt như đâm lao theo lao,vừa đi vừa kéo váy.

Quân đi công tác tại Anh.Cô em gái tên Linh thấy mặt anh rất buồn liền hỏi.

-Rủ em đi ăn tối mà mặt như thất tình vậy là sao?

-Anh đang thất tình

-Anh đùa em à,ai mà làm anh của em thất tình được.

-Xinh gái,học giỏi ,nụ cười tươi tắn,anh thích cô ấy,chỉ là…chỉ là cảm thấy cô ấy thật sự không thích anh…

Thấy nét mặt anh trai nghiêm túc,Linh thở nhẹ

-Nhìn anh thế này chắc là không trêu rồi,cô nào có phúc k biết hưởng vậy.

-Có người như vậy đấy,thôi ăn đi…

Quân cầm điện thoại nhìn vào dòng tin nhắn trên zalo,thấy Hồng truy cập 17 phút trước anh ta cứ phân vân nhìn vào màn hình đầy vẻ lưu luyến,có vẻ như muốn nhắn nhưng lại chẳng thể.Miệng khẽ nói “ Có tất cả nhưng thiếu em”…

Linh nghe câu nói đó chợt khựng lại…cô thầm nghĩ “ Anh trai mình yêu thật rồi sao”…

Xe của mẹ Quân đi đến ngã tư đường ngay sát quán bia,mẹ Quân đang loay hoay nhìn

-Đèn đỏ gì mà 90 giây…

Bà ta quay qua nhìn thấy Hồng đang đứng rót bia,mặc chiếc váy ngắn bà chủ liền vỗ tay cô Lệ.

-Lệ,con gái em kia đúng không,ôi đúng rồi.

Cô Lệ vội nhìn ra đúng cô con gái bà đỏ mặt tía tai tay run lên.

-Đúng…đúng rồi chị cho xe dừng lại giúp em…

Cô Lệ đi xuống hai tay run đi k vững tới gần ,thấy khách đang kêu Hồng “ Uống hết đi em hết cốc anh mua cho cả thùng”…

Thấy con gái uống hết cốc bia cô Lệ lao vào tóm lấy cốc bia,cô thở gấp.

-Mẹ nuôi con ăn học để con đang làm gì thế này.

Hồng giật mình khi thấy mẹ ,cô luống cuống…

-Mẹ…ơi…mẹ …con…

-Con đang gi..ết mẹ có biết không?

-Con không …k như mẹ nghĩ đâu…con chỉ muốn kiếm tiền để…

Cô Lệ tát bốp vào mặt Hồng…bà chủ đi tới can ngăn…

-Tôi không bắt chị phải kiếm tiền …

-Kìa Lệ có gì từ từ nói em,con trẻ không nên k phải mình bảo dần em ạ…

Hồng ôm mặt khóc còn cô Lệ buồn bã quay đi…vừa lên xe cô Lệ ôm ngực khóc không ra hơi.Bà chủ vỗ vai cô Lệ

-Em ơi chị bảo bình tĩnh,không sao hết,con trẻ nó dại mình bảo dần,nó còn trẻ chắc bị rủ rê thôi.

-Thật sự em chưa từng nghĩ có ngày em lại đánh con,từ bé đến giờ em chưa đánh nó một cái nào vậy mà hôm nay em lại đánh nó.Đánh nó đau 1 em đau 10,em đã dậy con thất bại rồi chị.

-Ơ kìa bình tĩnh em ạ…con bé nó ngoan mà…có gì đó thì hỏi rõ con xem.

Cô Lệ ngất xỉu trên xe bà chủ vội vã đưa đi cấp cứu…

Hai hôm sau Quân trở về nhà,thấy mẹ anh ta thở ngắn thở dài.

-Con về rồi à,cô Lệ k có ở đây hai hôm mà mẹ chẳng nuốt được đồ bên ngoài,con ăn gì ra ngoài ăn tạm nhé.

-Cô Lệ đâu mẹ.

-Ui mẹ kể cho con nghe đừng sốc nhé,cô ấy nằm viện…khổ thân nếu mẹ là cô ấy mẹ cũng sốc.

-Chuyện gì mà lại nằm viện…

-Con gái cô Lệ hôm trước mẹ ở Hải Phòng mẹ với cô đang đi gặp nó,nó đang làm gái rót bia mới chết chứ.Chết chết,mẹ k ngờ cô ấy nói nó ngoan với học giỏi ,mẹ nghĩ thi vào đại học Y thì cũng giỏi rồi ai ngờ,ai ngờ nó làm gái con ạ.

-Mẹ biết gì mà nói.

Quân gắt lên khiến mẹ anh ta giật mình.

-Ơ cái thằng này mẹ đang nói chuyện thế,mắt mẹ nhìn thấy mà mày lại bảo mẹ như vậy.

-Cô Lệ là người dậy con rất tốt ,chắc có chuyện gì đó nên con cô ấy mới đi làm thêm như vậy,nhà người ta thiếu tiền thì sao?

-Thì mẹ bảo gì đâu,con nhà tử tế ai đi làm mấy cái nghề đấy.

-Mình k ở hoàn cảnh người ta k thể suy đoán linh tinh được.

Quân quay đi…anh ta rất tức vì lời mẹ vừa nói.

-Ơ thế đi đâu đấy con.Con với cái hỏi k thèm trả lời…

Quân tới bệnh viện thấy cô Lệ đang ngồi ở ghế trước cửa phòng…anh ta tay cầm lẵng hoa quả đi lại gần

-Cô à,cô khoẻ hơn chút nào chưa?

-Cám ơn cậu tôi đỡ hơn rồi,cậu đến tận đây mất thời gian của cậu ra.

-Cô ốm cháu k đến sao được…

Đang nói chuyện thì thấy Hồng đi ra gọi mẹ

-Mẹ vào ăn cho nóng đi ạ…

Cô Lệ đứng lò dò dậy rồi nói khẽ

-Ừm để đấy…cậu Quân vào đây ngồi chơi cho mát mẻ.

-Dạ thôi cháu về cơ quan giải quyết nốt mấy việc nữa ạ,cô k sao là được rồi.

-Cô chỉ suy nhược thôi mai có thuốc bổ vào là khoẻ ngay mà.

Hồng đi ra dìu tay mẹ ,cô Lệ gạt tay tự đi.

Bà rất lạnh nhạt với Hồng,Quân cũng nhận rõ thấy điều đó.

Quân ngồi chờ Hồng bên ngoài,khi ra Hồng thấy Quân đang chờ cô ngạc nhiên.Quân khẽ nói

-Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi,anh có chuyện muốn hỏi em.

-Vâng…

Ra bên ngoài vườn hoa của bệnh viện,Quân định hỏi thì Hồng lên tiếng trước.

-Em mong rằng đây là lần cuối cùng chúng ta nói chuyện.

-Em ngoài câu đó ra không có gì để nói với anh à?

-Em không thích anh,cũng không muốn dây dưa gì cả,mong anh hiểu cho em.

-Nếu em thiếu tiền em có thể nói với anh,anh có thể cho em,tại sao em lại làm việc đó.

-Tại sao em thiếu tiền lại nói với anh,anh đâu phải là gì của em.

-Được nếu em nói vậy thì từ nay về sau anh không bao giờ tìm em nữa.

-Cám ơn anh…

Quân quay đi ,cả hai quay lưng vào nhau,Hồng bật khóc…cô nhớ lại lời mẹ vừa nói

-Mẹ cấm con có ý nghĩ đến cậu Quân,con mở lòng thì cậu ta mới càng tấn công,chỉ cần con nhất quyết dứt khoát thì cậu ta đã không vậy.

-Nhưng con và anh ấy chưa có gì với nhau cả.

-Chờ có gì thì đã muộn,con nghĩ con bước chân vào nhà đó được khi mẹ cậu ấy thấy con làm rót bia hay sao.Quyết định ở con.

Cô Lệ thấy trong ánh mắt con gái có chú ý đến Quân khi thấy cậu ta…cô dù rất đau lòng nhưng vẫn buộc phải nói những lời như vậy với Hồng…

Quân nghe máy khi Tuyết gọi

-Em đang buồn tối nay đi uống rượu đi.

-Ok anh đón em…

Quân tức giận lái xe vút đi rất nhanh anh ta lầm bầm “ Anh sẽ xoá tên em khỏi đầu anh Hồng ạ,em coi thường anh,anh xoá tên em”…

Quân đi đón Tuyết mà không hề biết Hồng đang ngồi một góc khóc lặng một mình…cô đang có cảm tình với Quân và tình cảm đó có lẽ mãi mãi sẽ chẳng thể nói ra.

Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh