Tiếng mưa rơi bên ngoài ngày một lớn…gió giật mạnh…
Cô Lệ nhìn ra bên ngoài gió lớn nhưng vẫn nói với Quân với giọng rất nhỏ nhẹ …
-Cậu đi công việc ,con gái tôi nó đi ra ngay ngoài kia là bến xe buýt được rồi.
Bà quay ra nhìn Hồng,Hồng biết ý liền cúi chào
-Con đi đây ạ,em xin phép…
Hồng vừa rời đi ,Quân mỉm cười nhìn cô Lệ.
-Cô sợ Lệ cẩn thận quá rồi.
-Tôi chỉ ngại cậu đi công việc thôi,em nó đi cùng cậu không tiện.
Quân mỉm cười nhẹ rồi quay đi…
Hồng ngồi ở bên xe buýt,mưa to lớn cô nhìn trời rồi thở dài…cô thầm nghĩ “ Mẹ dạo này gầy quá,mình còn chưa kịp nói gì với mẹ”…
Chiếc xe meccerdes đắt tiền màu trắng đang chạy gần tới chỗ Hồng,Quân vừa lái vừa nói chuyện với ai đó giọng rất căng thẳng.
-Em đừng gọi cho anh nữa ,anh với em chia tay rồi không còn gì để nói…
-Em với anh gặp nhau đi…
-Không,thế nhé…
Bản nhạc trên xe của Quân vang lên kèm theo tiếng mưa rả rích. “ Tôi đi về đâu,về đâu để gặp em,ngôi sao nào rơi mang đời em xa tôi
Đúng lúc đó xe đi qua Hồng,Quân ngồi trên xe nhìn thấy Hồng đang ở bến xe buýt liền lùi lại,anh ta mở cửa xe cầm ô đi xuống rất lịch sự.
-Em đi đâu anh chở em đi,mưa lớn này ngồi đây lâu có xe lắm.
-Dạ thôi em cám ơn anh,em chờ được…
Thấy Hồng bị nước mưa làm ướt người đang lạnh run người…
-Em đang run kìa,đi không lạnh…
Quân cầm luôn balo của Hồng ,Hồng cũng ngại nhưng vì Quân quá nhiệt tình nên cô đành bước lên xe.
Vừa bước lên xe Quân đưa khăn cho Hồng thấy cô cứ rụt rè.
-Anh là người tốt nhé,đừng có làm điệu bộ đấy anh ngại ấy.
-À không em k có ý gì cả nhưng đây là lần đầu tiên em ngồi trên xe của đàn ông lạ nên có hơi…
-Anh tưởng em phải có cả tá bạn trai xếp hàng chứ,em xinh thế cơ mà…
Quân vừa nói vừa cười rất nhẹ nhàng,giây phút đó trên chuyến xe này Hồng cảm thấy vui vì có người khen mình…
Cô là một cô gái ngoan và hiểu chuyện,học rất giỏi không phụ lòng mẹ cô,là một đứa trẻ thiếu thốn tình thương của cha…
Cô Lệ ở nhà gọt hoa quả liền bị cắt vào tay,cô đột nhiên cảm thấy bất an…ở quê gọi lên…cô hỏi mẹ đẻ
-Mọi người vẫn khoẻ cả chứ mẹ
-Khoẻ lắm,Hoa nó mới đi thi học sinh giỏi cấp huyện đấy,học giỏi lắm con ạ.
-Thế à mẹ,mẹ bảo cháu giúp con là cứ nghỉ ngơi k phải học nhiều nhé.
-Ui đi cùng mợ nó ra đồng hái rau rồi,con phải giữ sức khoẻ đấy nhé.
-Vâng mẹ cứ yên tâm.
Cô Lệ ho khụ khụ,cô ho cả ra máu ,thở yếu ớt …
Đến cổng trường Quân nói với Hồng.
-Cho anh số em,cơ quan anh ngay gần đây,rảnh anh mời em đi đọc sách,đi cafe.
-Dạ thôi ,em nghĩ là k nên ạ,em chào anh…
Hồng đi xuống khỏi xe cúi chào Quân…Quân bật cười khi thấy lần đầu bị gái từ chối…
Đến phòng họp anh ta hỏi trợ lý.
-Liên thấy anh thế nào.
-Sếp đột nhiên hỏi vậy là?
-Hôm nay anh xin số một cô gái bị từ chối.
-Thật à anh,ai mà lại từ chối sếp em thế này,bao cô gái xếp hàng còn chưa được.
-Thế mà bị từ chối đấy.
-Cô gái ấy hẳn là rất xinh.
-Xinh kiểu ngây thơ ,chưa chỉnh sửa,mộc từ đầu đến chân,da rất trắng.
-Vậy là sếp thích luôn.
-À không chỉ gọi là muốn trò chuyện nhiều hơn với nhau để hiểu thêm về nhau.
-Vậy là sếp đang muốn tìm hiểu người ta rồi còn gì?
-Vậy à,thôi bỏ đi ,có lẽ chỉ bất chợt cảm xúc lên thôi…
Hồng ngồi học trong khu kí túc xá,cây xương rồng nhỏ được cô trồng để trên bàn học.Cả ngày cô cứ nghĩ về lời Quân nói “ Em xinh mà”…Hồng nghĩ xong lại cười một mình…cô bạn cùng phòng liền hù khiến Hồng giật mình.
-Ôi trời,cậu làm tớ giật mình.
-Ngồi ngẩn ngơ chưa ghi được chữ nào,xong lại cười tủm một mình chỉ có thể là liên quan đến đàn ông.
-Không,không có.
-Cậu nhìn thẳng mắt tớ xem nào .
-Thôi để người ta học.
-Đằng ấy cao to đẹp trai nhiều tiền không?
-Làm gì có ai cứ linh tinh.
-Này nói điêu làm cờ hó ( chóoo)
-Không thích con ấy,thích con khác…
-Đấy biết ngay,khai ngay…
Tú là bạn thân của Hồng…cả hai có gì cũng đều tâm sự với nhau,Tú ghì cổ Hồng trêu bắt khai…vang tiếng một góc hàng lang…
Bà chủ đi về choáng váng,cô Lệ liền pha cốc nước gừng rồi đưa cho bà…
-Bà có sao không để tôi gọi cấp cứu…
-Chị không sao,chị choáng vì đứa con gái chị bên nước ngoài nó đòi lấy chồng.
-Vậy à chị cô Linh có người thương rồi sao?
-Tôi k đồng ý,yêu trai tây là tôi cấm tiệt,phong tục tôn giáo đều khó hoà hợp…kể cả sau này con dâu tôi cũng phải thuần việt nếu k đừng hòng tôi cho vào cửa.
-Vâng chị cứ bình tĩnh,để tôi bóp đầu cho chị…
Cô Lệ bóp đầu cho bà chủ,bà ta dần dần nhẹ gương mặt xuống…
-Đúng là chỉ có em hiểu chị,nhẹ cả đầu,chị nói thật với em chị k thiếu mối cho con trai con gái mà k hiểu sao không đứa nào theo ý tôi…
-Bọn trẻ bây giờ có lối sống khác với chúng ta…chị cứ từ từ khuyên bảo.
-Được ngoan như con nhà em thì đã không có chuyện em ạ.Chị đau đầu lắm…
2 tuần sau.
Cô Lệ bị nhỡ chuyến xe cuối cùng về nhà vì đi mua đồ với bà chủ quá giờ…
-Chị để tôi bảo lái xe của tôi đưa chị về k lo.
-Dạ thôi để em tìm cách khác ,con gái em cũng đang chờ về cùng …chắc em xem đi tàu xem có không?
Quân liền nói:
-Cháu có việc trên Thái Nguyên để cháu đưa cô đi,tiện đường luôn.
-Thôi cậu còn bận việc.
Mẹ Quân nói luôn
-Kìa em cứ đi cùng,như người nhà với nhau đừng ngại.Con đèo cô về hộ mẹ.
-Vâng mẹ yên tâm.
-Vậy phiền cậu cả…
Tới chỗ Hồng ngồi chờ mẹ,Hồng thấy Quân liền tỏ vẻ ngại…
-Mẹ có việc nên đến chậm,giờ cậu Quân đèo mẹ con mình về,tiện đường cậu ấy.
-Vâng…
Trên đường đi Quân hỏi cô Lệ
-Nhà cô Lệ có hai con gái nhỉ.
-Vâng tôi có hai cô con gái,đây là lớn còn đứa 14 tuổi nữa.
-Vậy chú cũng đi làm xa như cô ạ
Vì Quân không biết nên đã lỡ hỏi,cô Lệ ấp úng
-Ừ chú đi làm xa tận daklak…
Hồng nghe thấy nhắc tới cha mình liền tức giận
-Sao mẹ k bảo là ông ấy chết rồi đi…
-Kìa con…
-Mẹ vẫn chờ…con chịu mẹ rồi…
Đang ở trạm dừng nghỉ Hồng bỏ ra phía sau…cô Lệ buồn bã ngồi thở dài ho khụ khụ…Quân liền nói khẽ
-Cô lên xe đi cháu ra gọi em ấy.
-Cậu gọi hộ tôi chứ k lại lỡ việc muộn giờ của cậu.
Quân đi ra phía sau gọi Hồng thì thấy cô đang ngồi khóc…anh ta lại gần
-Em khóc à.
-Anh ra đi em ra bây giờ ạ.
-Có chuyện gì thì cứ bình tĩnh nói,em bỏ đi thế mẹ em buồn đấy.
Hồng đứng dậy lau nước mắt,Quân tóm tay,anh ta dùng bàn tay mình lau nước mắt cho Hồng…
-Anh làm gì vậy.
-Anh có thể ở bên em giúp em vượt qua tất cả mọi nỗi đau khổ trên đời này.
-Xin lỗi anh nhưng em k có nhu cầu cần ai ở bên cả.
Câu nói lại như chí mạng vào Quân khiến anh ta ôm miệng cười như kẻ điên…một nụ cười như đã nhắm vào mục tiêu…vào cô bé tên Hồng…
Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh
