Đêm đến cô Lệ nằm nghĩ mà thương con gái lớn,thấy con đau ốm và ánh mắt rất buồn,cô biết con gái mình đã có tình cảm với Quân.Thế nên cô nhất định phải ngăn cản mối tình này.Cô sợ con mình sẽ khổ,thế nhưng cô nào hay Quân đã quá chủ động chiếm lấy tình thế mất rồi.
Hồng trở về phòng thấy Tú dọn dẹp đi,cô nắm chặt tay rồi kéo túi sách của Tú lại.
-Mày có đi chờ lúc nào tao không có ở đây rồi đi có được không hả?
-Tao xin lỗi,tao hối hận vì việc tao đã làm ,tao k còn mặt mũi nào để ở lại đây nhìn mày nữa.
-Giờ có làm gì thì cũng muộn rồi…
Hồng buồn bã ngồi trên ghế,Tú ngồi cạnh khóc tựa vào vai k ngừng nói.
-Tao xin lỗi,nhà tao đang cần tiền khi anh ta nói cho tao 100 triệu thì đó là số tiền quá lớn,tao thật sự xin lỗi mày…
-Anh ta muốn tao sống cng nhưng tao đã từ chối,giờ tao như con rối nằm trong tay anh ta,tao mệt mỏi lắm,nhưng vì còn việc học hành,tao k thể phụ công mẹ bao năm nuôi ăn học giờ lại mải yêu đương,giờ cứ chấp nhận đến đâu hay đến đó.
-Anh ta thật sự k tiếc thủ đoạn để có được mày đâu Hồng ạ,không thể nào trốn tránh khỏi tay hắn được.
-Chính vì biết như vậy…nên…giờ cứ đến đâu hay đến đó,mày đã k có tiền ra ngoài ở lấy đâu ra tiền,thôi chuyện cũng đã xảy ra rồi lo mà học thôi đừng nghĩ quá.
Hồng rất tốt tính,cô không trách bạn mà ngược lại còn rất bao dung.Tin nhắn ở máy Hồng hiện lên là Quân nhắn .
“ Em ngủ chưa,còn mệt không”
Cô không trả lời mà tắt máy chùm chăn đi ngủ…Hồng thầm nghĩ “ Mình đã rung động sai người,sai thời điểm”…
Hoa ngồi bên bờ ao đọc sách,mới 15 tuổi nhưng rất hiểu chuyện,đọc đến đoạn ghi rằng “ Những đứa trẻ nếu thiếu sự dậy dỗ của người cha thường rất dễ hư hỏng”…
Hoa thở dài rồi nhìn mẹ đang giặt chiếu,cô thương mẹ mà k biết nói sao chỉ biết thầm nghĩ “ Không có bố nhưng mẹ đã nuôi chúng con thật tuyệt vời mẹ ạ,con và chị sẽ là những đứa trẻ ngoan ,mẹ yên tâm nhé”…
Trên lớp học Trinh nhìn Hồng với ánh mắt rất ganh ghét,cô ta sau giờ học tới chỗ Hồng nói đểu.
-Đợt này còn đi yêu người yêu của người ta nữa không vậy,làm gì thì làm đừng để người ta đến tận cửa đánh ghen nhục lắm.
-Đừng lo chuyện bao đồng,lo chuyện của bản thân trước đi…chẳng ai tốt đẹp hơn ai đâu?
-Nói vậy là ý gì?
Hồng nói xong đứng dậy,cô ra ngoài cửa thì gặp Duy,ánh mắt Duy tỏ ra khó chịu nhìn Hồng.
-Có phải như mọi người nói không?
-Mình không hiểu ý cậu.
-Mọi người đều nói cậu quen với người có tiền,họ bao cậu ,thậm chí họ có bạn gái rồi cậu vẫn cố tình xen vào họ để ngta đến tận đây.
-Chuyện đấy là chuyện riêng của mình Duy ạ.
-Cậu thật sự làm tôi quá thất vọng,tôi k ngờ cậu lại là loại đàn bà đó,hám danh lợi mà vứt bỏ liêm sỉ của mình.
-Cậu nếu trong đầu đã nghĩ mình như vậy thì cứ nghĩ như vậy đi…
Hồng bước đi Duy liền nói lớn.
-Làm gì cũng được,đừng làm đ..ĩ ,vết nhơ đó không thể xoá bỏ.
Hồng khựng lại nhưng cô cố bình tĩnh mỉm cười quay lại nói vs Duy.
-Mình tự biết bản thân đưa ra lựa chọn thế nào là đúng đắn,cám ơn Duy đã nhắc nhở.
Ánh mắt Hồng quay đi cô rất buồn,Tú lấp sau cầu thang k dám bước lên,cô cũng ôm mặt hối hận vì đã hại bạn…
Hôm sau tại cơ quan,Mạnh người bạn của Quân cũng là anh họ Tuyết lao vào phòng.
Trợ lý liền nói
-Sếp em đã ngăn cản nhưng anh ấy…
-Không sao em ra ngoài đi.
Quân điềm tĩnh …với chiếc áo sơ mi quần âu công sở hằng ngày anh ta đứng dậy cười nhẹ.
-Nay lại nóng quá rồi.
-Mày có còn là bạn tao không,tại sao mày để em tao bị thằng khác nó xơi hả.
-Sao lại là tại tao được,đừng nóng giận quá mất khôn.
-Vậy thì tại ai?
-Em mày nói muốn ở bên một người đàn ông,trai gái tìm hiểu nhau tao can ngăn làm sao được.
-Mày thừa biết nó thích mày mà mày còn nói như vậy được.
-Em mày có phải dạng ngoan ngoãn gì đâu mà …đây đâu phải lần đầu cô ta ngủ với đàn ông,mày là anh nó,nó ra sao mày hiểu rõ nhất.
-Dù nó có thế nào cũng là em tao,mày ít nhất phải nể tao bảo vệ nó chứ.
-Ơ kìa ,trai gái họ tìm hiểu nhau lại cứ bắt tao chia lìa,mày có sao k vậy?
-Ai chẳng có quá khứ,quá khứ k còn quan trọng nếu tương lai họ thay đổi.
-Không,với tao đàn bà phải sạch,tao tuyệt đối k thích dùng lại…
-Rồi sau này mày sẽ gặp phải đứa k ra gì thôi…
Mạnh nói vậy xong tức giận quay đi,Quân bỏ thuốc ra hút…anh ta nhìn vào tấm ảnh tốt nghiệp cười tươi của Hồng rồi cười nhẹ “ K những sạch mà còn phải đẹp “…
Tối hôm đó 9h rồi Hồng còn nhận được cuộc gọi của Quân.
-Alo
-Ra ngoài đi ,anh đến rồi
-30p nữa kí túc đóng cửa rồi ,có gì mai nói được không?
-Không,ra đi…
Quân cúp máy,Hồng lại phải lóc cóc dậy mặc áo khoác đi ra ngoài…thấy xe của Quân cô vội leo lên.
-Lạnh thế này anh gọi em ra muộn vậy?
-Anh bây giờ mới xong việc,đi ăn gì nhé.
-Em ăn rồi.
-Thì ăn tiếp…
Quân đưa Hồng về nhà…cô liền lo lắng
-30P nữa kí túc đóng cửa rồi…
-Mai em nghỉ cơ mà
-Sao anh biết
-Cái gì về em anh cũng biết,về nhà nấu mỳ cho anh ăn vậy…
-Sợ muộn quá em k về kịp
-K kịp thì thôi,đâu ai cấm ngủ ngoài…
Hồng lầm bầm nhưng k dám nói ra,Quân thấy rõ Hồng đang lầm bầm anh ta mỉm cười nhẹ…
Về nhà Hồng vào bếp mở tủ ra toàn đồ ăn nhanh,cô nấu bát mỳ xong mang ra phòng khách thấy Quân bỏ kính ra bàn rồi ngồi ngủ gật…cô thở dài đứng nhìn và thầm nghĩ “ Anh ta chắc cũng rất mệt mỏi rồi”…
Bát mỳ vừa đặt xuống bàn,Hồng với chiếc điều khiển bên cạnh Quân để tắt tivi thì Quân mở mắt ,cả hai bỗng nhìn nhau…Hồng chợt ngại định đứng thẳng lên thì Quân kéo tay ngồi lên lòng anh ta…
-Anh ăn đi kẻo nguội
-Anh muốn ăn cái khác.
-Sao anh vừa bảo ăn mỳ,anh muốn ăn gì?
-Ăn em chẳng hạn…
Câu nói rất thẳng thắn và k kém ngọt ngào của Quân khiến cho Hồng bối rối,anh ta vừa ích kỉ muốn giữ Hồng nhưng lại k kém phần ngọt ngào trong cái sự ích kỉ đó…
Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh
