Chuyến xe cuộc đời 1 P15

Chuyến xe cuộc đời 1 P15

Cơn mưa lớn bên ngoài,tiếng mưa hắt vào ô cửa kính…tiếng Hồng khóc nức nở…

Tú ngồi ở quán nướng nhìn trời mưa,cô ta nghĩ tới Hồng mà bứt rứt lo lắng rồi thầm nói “ Đàn ông họ chỉ cần vậy thôi,rồi sẽ qua thôi,xin lỗi mày nhiều”…

Tiếng khóc nức nở trong phòng khách sạn,Hồng ngồi trên giường thân thể không mảnh vải che thân,cô ôm gối ngồi co ro run bần bật ở góc giường,nước mắt giàn dụa…

Quân đi từ trong nhà tắm đi ra,anh ta châm thuốc hút rồi thở ra khói thuốc phì phèo.

-Em định khóc đến khi nào,chuyện gì đến cũng đã đến rồi,em khóc nhiều chỉ mệt thêm…anh giờ phải ra sân bay đi công tác,cũng muốn ngủ lại bên em…

Quân mặc chiếc áo sơ mi trắng quần tây đúng vẻ công sở,anh ta đeo chiếc kính lên rồi xoa má Hồng,cô vẫn không nói câu gì chỉ lừ mắt nhìn anh ta,anh mắt căm hận phẫn uất…

-Em giận anh cũng chịu thôi,đêm nay với anh là đêm rất tuyệt vời…

Quân cười nhếch mồm rồi rời đi…anh ta để lại trên giường một chiếc thẻ đen kèm theo câu nói “ Em mua đồ mới nhé”

Anh ta đứng dậy rời đi,Hồng ôm mặt rồi ngửa cổ nhìn trời,nhìn quần áo bị xé tả tơi…cô khẽ nấc nghẹn “ Mẹ ơi,mẹ…con xin lỗi mẹ”

Cô Lệ ngồi ở hiên nhà cả đêm không ngủ được,cô thấy lòng bất an mà cảm giác rất khó tả…

Tuyết,cô ta vẫn chưa từ bỏ âm mưu làm bạn gái của Quân,cô ta cay cú nói với ông anh họ

-Em k hiểu em thua con kia cái gì,hay anh ta có vấn đề về thần kinh vậy anh Mạnh.

-Nó đang ở sing đó,em đang bên đó còn gì

-Ý anh là?

-Ngân hàng của nó là do bố mẹ nó sáng lập,nhà nó thiếu gì tiền nhưng lập dị,làm vườn 1,giúp việc 1 chứ k thuê nhiều như nhà khác,sống rất kín đáo.

-em biết mà thế nên…

-Nhìn kim cương mẹ nó đeo là biết tài sản cả họ nhà mình k bằng cái đồng hồ mẹ nó đeo,thế nên anh bảo mày rồi mưa dầm thấm lâu k dc bỏ cuộc.

-Anh có địa chỉ khách sạn anh ta ở không?

-Anh gửi cho mày rồi đấy

-Cám ơn anh nha.

Tuyết mỉm cười rồi cau mày

-Để xem anh có thoát dc em k đây Quân,chúng ta mới là duyên tiền định…

Hồng trở về trong trạng thái quần áo rách rưới tả tơi…về đến hành lang của kí túc,Hồng thấy Tú đang đứng thấp thỏm như đợi ai đó…thấy Hồng về Tú chạy tới…

-Sao rồi ổn không?

Hồng gạt tay

-Từ nay chúng ta không còn là bạn,tôi có ổn hay không bạn nhìn là biết mà…

Tú bật khóc khi thấy Hồng nói câu đó…

-Tao k xin tha thứ,nhưng tao xin lỗi,tao vì tiền nên mới làm vậy,tao …tao thừa nhận…

-Bạn thật sự là người bạn tốt…

Nghe câu nói đó như thêm vết dao cứa vào tim Tú,Hồng chỉ cần nói vậy cũng đủ để Tú gục khóc bên hành lang…

2 hôm sau trên lớp bản thảo của Trinh y hệt như của Hồng và dc khen ngợi hết sức,thầy giáo nhận ra bản thảo này của Hồng và đề nghị nói chuyện riêng.

-Thầy sẽ làm chứng cho em là bài luận này của em ,thầy k chấp nhận trong lớp có gian dối như vậy.

Hồng ủ rũ

-Không sao đâu ạ,bài sau em sẽ cẩn thận hơn

-Điểm thuộc về họ còn công lao của em,em hiểu ý thầy không?

-Vạch trần rồi cũng khó nói ,dù ao chúng em cũng là bạn cùng phòng,bóc mẽ ra bạn ấy sẽ xấu hổ k dám đi học,nvay k tốt,bài luận e cũng có thể làm bài khác còn tương lai của bạn ấy chỉ có một.Em xin phép về đây,thầy k cần suy nghĩ gì đâu ạ.

Thầy giáo thở dài khi thấy học sinh tốt bụng như Hồng…Duy thấy Hồng đi dưới sân trường liền chạy theo

-Hồng hôm nay thấy bài luận của Trinh chưa,nó giống hệt bài của cậu luôn đấy.

-Ừ mình biết rồi…

Duy tóm tay Hồng…

-Hồng dạo này sao vậy,hai hôm nay đi học cứ thấy k tập trung…

Hồng rụt ngay tay lại,tự dưng cô cảm giác sợ đàn ông…Duy nhìn thấy hành động phản ứng mạnh của Hồng…

-Mình xin lỗi do đang suy nghĩ chuyện khác ,k phải ghét bỏ gì Duy đâu.

Nói xong Hồng bỏ chạy về kí túc cô chùm chăn rồi nhớ lại cái cảnh đêm hôm đó,nước mắt trực trào …

-Anh yêu em…anh nói thật đấy.

-Nếu yêu anh càng phải tôn trọng tôi.

-Anh chưa bao giờ k tôn trọng em,chỉ có em là chưa bao giờ tôn trọng anh…nào lại đây với anh,bỏ chạy em k chạy được đâu.

-Tránh xa tôi ra thằng khốn nạn…

Hồng ném gối về phía Quân,anh ta đứng dậy cởi bỏ hết quần sị/p rồi kéo mạnh chân Hồng,xé toạc chiếc áo giữ nhiệt của cô…quần anh ta kéo mạnh Hồng giữ đến nỗi đỏ ửng rách cả da tay vì giữ…

Quân chồm lên người Hồng anh ta khẽ hôn lên cổ cô…Hồng vẫn cứ khóc

-Không buông ra đi,k được…

Đến khi thấy bầu ng/ực trắng nõn,đầu t//i ửng hồng của cô thì anh ta càng khao khát…

-Đẹp thế này buông làm sao được…

Quân hôn từ ng/ực xuống đến bụng của Hồng rồi dừng lại…

-Anh có thể có thân thể tôi nhưng trong đầu tôi coi khinh anh.

-Cứ có được em đi rồi trong đầu em sẽ nhớ anh…anh hôn xuống dưới nhé.

-Không…

Quân là kẻ làm t//ình rất chuyên nghiệp…

-Không gì em sẽ thích…

Quân khẽ hôn xuống phần dưới rồi dần dần xuống chỗ cô bé…Hồng bật khóc nức nở đến nỗi nghẹn k thành tiếng…

-Tôi hận anh…

Vừa nói xong Quân chồm dậy rồi khẽ đưa cậu nhỏ của anh ta gần cô b//é của Hồng…anh ta mơn trớn…

-Anh rất thích em…cơ thể em cũng đẹp như gương mặt của em vậy…

Quân khẽ nhấc người anh ta đưa vào đến cửa cô b//é thì Hồng khóc dẫy lên

-Đau quá,tôi xin anh ,đau lắm…

-Tuyệt vời,anh nhìn k sai người,em còn nguyên,chờ người đến phá nó là chờ anh đấy

Anh ta nhấp mạnh hơn…

-Ôi đau quá tôi xin anh đấy Quân…

Trở lại hiện tại Hồng khóc nức nở trong chăn,điện thoại nhận được tin zalo của Quân,anh ta nói.

-Em sao rồi ,mai anh về anh đón em…

Hồng tức giận nhắn lại

-Cút…cút khỏi đời tôi…

-còn giận là còn yêu,anh thích vậy…em k gặp anh thì clip này anh nên gửi cho ai đầu tiên đây…

Hồng nhận được clip Quân đang quan h/ệ với mình …anh ta chỉ cắt đúng 5s đủ để thấy rõ Hồng…cô ngay lập tức gọi lại.

-Tôi sẽ kiện anh,sẽ báo công an…

-Em báo đi,người yêu quay clip làm kỉ niệm có sao đâu,anh thừa sức chờ em kiện đấy…

-Thằng khốn anh muốn gì nữa hả…

-Anh muốn yêu em thôi,muốn được gặp em vậy thôi…

-Anh gặp để làm chuyện đó thì tìm người khác…

-Anh thích làm chuyện đó với em ,chỉ em…và anh cảnh cáo em,mai anh về nếu em k gặp anh,hậu quả là gì em thừa sức hiểu…

Câu nói của Quân khiến cho Hồng cảm thấy như cô đã thật sự rơi vào bẫy của anh ta…

Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh