Hồng không biết tại sao lúc này cô lại khóc,thế nhưng khi nhìn thấy Quân tàn tạ thế này cô lại cảm thấy rất đau lòng.
Hồng lùi lại …Quân thấy bàn tay anh dần xa cơ thể Hồng…
-Em đừng đi…
-Em không đi ,tay anh chảy máu rồi anh lên giường nằm đi…em ra gọi bác sỹ
Hồng quay đi Quân tóm tay.
-Hãy nhớ đừng đi…
Hồng cười nhẹ rồi quay đi gọi bác sỹ…
Cô Lệ về tới nhà cứ thơ thẩn,mẹ Quân vừa về tới nhà liền nói
-Nay họp mãi mới xong,giờ chị phải qua với con xem sao?
-Em vừa qua đó ,cậu Quân đỡ hơn rồi ăn xong giờ này chắc cũng đang ngủ,chị đi tắm nghỉ ngơi một lúc em bóp vai cho rồi tới viện là vừa.
-Có em hiểu chị,chu đáo quá em ạ,đồ em nấu thì Quân nó không ăn cũng phải thèm ăn.Vậy chị đi tắm đã nhé.
Cô Lệ thổi phù vì sợ bà chủ đến sẽ gặp cô con gái của bà đang ở đó,tay cô run bần bật.
Quân cứ nằm trên giường bệnh nắm tay Hồng.
-Em có mỏi không?
-Không em ngồi học còn cả đêm được,ngồi thế này có là gì đâu?
-Sao em biết cô gái ấy k phải bạn gái anh.
-Anh chưa có bạn gái,em tin điều đó.
Quân mỉm cười.
-Đúng vậy,yêu ai không yêu ai anh rất rõ ràng.
-Cô gái ấy hẳn đã biết nhiều về em.
-Cô ta là bạn rượu của anh.
Hồng cười khẽ
-Chỉ vậy thôi à.
-Em muốn hơn à…hôm nay anh thấy khoẻ hẳn ra vì có em ở đây
-Thôi đi…
Hồng hất tay khiến Quân đau anh ta nhăn mặt
-Em xin lỗi…
-Không sao,em khoẻ hơn cả anh rồi…
-Anh ăn quả gì em gọt nhé…
Hồng đứng dậy lấy hoa quả gọt ,Quân cứ nhìn bóng dáng cô rồi miệng mỉm cười,mắt khẽ nhắm lại ngủ ngon lành…
Hồng quay ra thấy Quân đã ngủ ,cô thở nhẹ rồi đắp chăn lên cho Quân…ánh mắt nhìn Quân rất buồn bã…
Tại quê nhà của cô Lệ.Cô con gái thứ hai 15 tuổi gọi cho mẹ .
-Mẹ ơi nay con đi thi vật lý cấp huyện đoạt giải nhất mẹ ạ.
-Con gái mẹ giỏi thật,mẹ rất tự hào về con.
-Con chỉ muốn nhanh nhanh lớn đi kiếm tiền về nuôi mẹ
-Này ,việc của con là việc học nhé,tí tuổi nghĩ xa xôi làm gì?
-Con lớn rồi mà mẹ
-Lớn gì mà lớn,trong mắt mẹ con chỉ là đứa bé.
-Vâng con đi nấu cơm cho bà với cậu đây ạ
-Ừ đi đi.
Hoa ở nhà với cậu và bà,cậu thì rất tốt nhưng còn mợ thì luôn coi mẹ con cô Lệ là cái gai trong mắt.Cô ta nói xéo sắc.
-Liệu bao giờ mới lớn,sao không chờ mẹ mày gọi về mà cứ phải gọi đi,máy bà cũng là tao nạp tiền chứ ai.
-Cháu vui quá nên báo cho mẹ.
-Có gì mà vui,cả cái xã này mình mày học giỏi chắc,tao k hiểu sao xưa bố mày đã như thế mà mẹ mày còn đẻ thêm cả mày.Ở nhờ còn k biết điều.
Bà ngoại của Hoa đi ra cau mày
-Chị vừa nói gì?
-Con nói không đúng à,biết lão ấy mất dậy thế còn đẻ làm gì,bỏ rơi con cái người khổ là ai.
-Là tôi,tôi chưa nhờ chị chăm con gái hay cháu ngoại tôi,đất đai này của tôi cũng k phải của ợ chồng chị,chị nói chuyện với cháu như thế có xứng đáng làm mợ không mà bảo cháu ở nhờ còn k biết điều,nhà nào của chị.Tôi còn sống đây mà chị đã như thế,tôi mà chết đi chắc chị đuổi hết con cháu tôi ra ngoài.
-Đất của mẹ nhưng có công con gây dựng.
-Nhà cửa này tôi xây chị gây dựng cái gì ,hay hàng tháng tôi vẫn phải bán nải chuối mớ rau đưa chị tiền ăn.
-Tiền của mẹ to quá…
Cậu của Hoa đi ra tát bốp vào mặt vợ
-Mày càng ngày càng láo càng mất dậy
-Mày đánh tao à,thằng khốn nạn,sao mày dám đánh tao.
-Cho mày chừa cái thói láo toét mất dậy đi…
Hoa ở trong bếp nấu cơm,bên ngoài ầm ĩ…cô gái nhỏ chịu nhiều uất ức khổ cực nhưng vẫn luôn bảo mẹ là đang sống tốt…cô thầm nghĩ “ Muốn nhanh chóng được đi học đại học như chị”…
Kể từ sau ngày Quân nằm viện anh ta tỏ ra rất vui vẻ,trong bữa cơm mẹ anh ta hỏi.
-Con sao không về nhà ở mẹ chăm cho
-Ở ngoài con thấy tiện hơn.
-Có bạn gái rồi hay sao?
Cô Lệ đang lau bàn chợt khựng lại.
-Con chưa khi nào có con sẽ báo.Giờ phải tìm hiểu đã
-Ừ cứ phải tìm hiểu kĩ con nhé…
-Con đi đây mẹ…
Thấy Quân rất vui,hôm nay là tối thứ bẩy,anh ta lái xe tới chỗ Hồng và nhớ lại.
-Làm bạn gái anh nhé,chúng ta cứ yêu thôi đừng nghĩ gì nhiều.
-Một tuần chúng ta sẽ gặp nhau một lần vào tối thứ bẩy.
-Sao ít vậy.
-Em còn học,anh nghĩ sao nếu đồng ý thì chúng ta tiếp tục.
-Anh đồng ý…đồng ý…
Quân cả tuần chỉ mong tới ngày này để đón Hồng.Hôm nay cũng là tết dương…đường phố các đôi nhộn nhịp đưa đón nhau…
Hồng chạy ra xe rồi thở gấp…
-Đi thôi anh
-Sao thế
-Ngại bạn bè thấy nó để ý k hay.
-Ôi ngại gì
-Thôi cái gì cũng kín đáo sẽ tốt hơn …
-Mình đi ăn nhé…
-Vâng em cũng đói quá rồi…
Quân nắm tay Hồng trên xe,Hồng mỉm cười.
-Thế này sớm có phải đỡ khổ anh không?
-Đàn ông mà khi đạt được rồi sẽ k còn ngọt ngào nữa đâu.
-Đạt gì,em hâm à,anh lịch sự nhé.Anh yêu k phải vì thèm cái khát cái đó,nếu chỉ là như vậy thì đơn giản,cảm xúc,quan trọng là cảm xúc.
-Rồi rồi em đói rồi…
-Đi ăn thôi…
Quân nói xong hôn lên tay Hồng…
Thế nhưng bố của Quân lại đi ngay sau xe Quân…lái xe nhắc
-Ông chủ xe cậu Quân kìa…
-Đúng rồi trên xe có bạn gái phải không?
-Vâng có bạn nữ ạ…
Xe ông đi lên song song thấy Quân đang hôn tay bạn gái,ông mỉm cười “ Mẹ nó sẽ vui lắm đây,đứa con kén chọn của tôi cuối cùng cũng có bạn gái”…
Ông chụp lại Hồng ở trong xe và ý định mang về đưa cho vợ xem…
Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh
