Chuyến xe cuộc đời 1 P1

Chuyến xe cuộc đời 1 P1

Thái Nguyên tháng 10 năm 1995…

Một phụ nữ ôm bụng bầu khóc nức nở khi nghe người hàng xóm kể.

-Chồng mày vào daklak lấy vợ bé trong ấy rồi ,con ấy nó cũng sắp đẻ rồi.

-Thật hả anh,chồng em không đến mức như thế đâu,anh nói anh đi khai hoang ,anh ấy còn rủ em vào đó cơ mà.

-Thì ai bảo mày không vào,thôi anh nói biết thế thôi cứ bình tĩnh.

-không thể bình tĩnh được,tức là anh Văn nhà em vào đó có người khác luôn,em không thể chấp nhận được anh ạ…em phải hỏi cho ra nhẽ.

Người phụ nữ trông kham khổ đó đạp xe đạp tố bưu điện,nước mắt giàn dụa gọi cho chồng ở đầu dây bên kia…cô phải ngồi chờ đến 30p bên đó mới gọi lại.

-Gì đấy anh bảo cứ 9h thứ 6 hàng tuần anh gọi mà.

-Anh Huy nhà bác khoát bảo em anh vào đó có vợ bé,còn nói vợ bé của anh cũng sắp đẻ có đúng như vậy không?

-Điên à,nghe gì cái mồm nó,anh còn đi làm bục cả người ra đây này,vợ con gì?

-Anh có dám thề nếu anh sai với em thì cuộc đời này anh sống sẽ không ra gì không?

-Anh việc gì phải thề thốt với em,anh không có là không có …thôi nhé,đang bận bỏ xừ ra cứ ghen tuông vớ vẩn…

Người vợ thấy bên kia chồng dập máy,cô ngồi suy nghĩ rồi gọi cho một người nữa cũng cùng xóm vào đó khai hoang cùng năm.

-Anh Vĩnh à ,xin cho em hỏi anh Văn nhà em vào đó có vợ bé phải không?

-Cái này sao em k hỏi thẳng nó.

-Em ngại không muốn hỏi ,anh Huy về nói với em,em muốn hỏi anh xác nhận,cùng xóm với nhau em xin anh nói cho em biết với ạ.

-Thôi cứ ở nhà cố gắng sinh con đẻ cái nuôi dạy cho tốt.Nó ở trong này có vợ bé rồi,nó đang ở nhà con ấy…đừng buồn em ạ rồi dần dần kéo nó về vậy…

Người phụ nữ trông khắc khổ buông thõng tay,cô khóc lớn trong buồng điện thoại…

6 năm sau,người chồng mới trở về anh ta thề thốt xin xỏ.

-Anh k đi nữa,anh k vào đó nữa,con ý nó mồi chài anh,vì lạ nước lạ cái nên anh đành ở nhà nó,giờ anh về hẳn em ạ,anh thề anh k đi nữa.

-Anh đi từ ngày đó đến nay mới về,thậm chí đến phút cuối cùng anh vẫn nói dối tôi,tôi ở nhà vay tiền của hợp tác xã cho anh vào đó khai hoang,tiền anh k gửi về còn nợ thì tôi phải trả.Tôi tự đẻ con nuôi con một mình suốt 6 năm qua…giờ tôi không còn thiết tha gì anh nữa.

-Thôi anh xin em cho anh một cơ hội…đi mà anh xin em…

2 tháng sau người phụ nữ lại có tin vui,cô đi chợ về định nói với chồng thì thấy tờ giấy để trên bàn “ Anh vào trong daklak kia có việc gấp”

Chỉ vẻn vẹn 8 chữ và rồi chị sinh bé thứ hai cũng là con gái…cũng kể từ ngày đó người đàn ông mà chị gọi là chồng chưa một lần trở về.

20 năm sau.

Tại khu nhà giàu trên Hà Nội,người phụ nữ xin làm giúp việc cho một gia đình giàu có thượng lưu,cả gia đình đều làm trong ngân hàng.Bà chủ rất thương chị vì nghe chị kể hoàn cảnh.

-Tôi thương chị nên chị cứ cầm lấy tôi cho thêm…

-Bà chủ cho nhiều quá,tôi…

-Chị đừng ngại,chị làm nhà tôi ba năm nay ,cả nhà yên tâm giao hết cho chị,chị làm việc chăm chỉ rất tốt ,cái này tôi cho chị bù thêm tiền cho con gái học đại học là vất lắm.

-Vậy tôi xin chị…

-Chị còn bé út nhỉ,thế ở với bà ngoại à.

-Vâng tôi gửi cháu cho bà ngoại,năm nay cũng 14 rồi kém chị nó 6 tuổi,ngoan và hiểu chuyện lắm chị.

-Thế lão chồng chị có gọi về tí nào không?

-À có mà tôi không nghe máy nữa,gọi xin tiền chị ạ.

-Ôi trơ nhỉ,thôi người như vậy rồi sớm gặp nghiệp,chị cứ cố gắng làm cho tôi lâu dài,tôi không bao giờ để chị thiệt.Nhà tôi cũng không nhiều nhặn gì,có mỗi hai đứa,một đứa du học Anh chị biết rồi con út nhà tôi ấy,còn thằng lớn đã làm giám đốc ngân hàng rồi nhưng vẫn chưa ổn định,tôi mong nó sớm lấy vợ thì tôi mới yên tâm được.

-Vâng…tôi sẽ làm hết sức mình ạ…

Tối hôm đó con gái lớn của chị tên Hồng tới chỗ mẹ làm.

-Mưa gió to vào đã rồi đi.

-Có ngại bà chủ không mẹ?

-Không cô ấy tốt lắm con,hiền lành tử tế.

-Vậy con vào nhé.

-Ừ vào đi bà chủ k có nhà mới đi xong.

-Nay chủ nhật mà cô ấy cũng phải đi làm à mẹ.

-Không bà chủ làm chủ nhiều nơi lắm k chỉ làm ngân hàng đâu,bận lắm.

-Vậy họ giàu lắm mẹ nhỉ.

-Ừ hôm qua đưa lương cô ấy cho thêm mẹ mà…cô ấy tốt,đợt bà ốm đột quỵ cô ấy về tận nơi thăm nom,tính thương người mà k phân biệt chủ tớ đâu.

-Con học nốt hai năm nữa là mẹ đỡ khổ vì con rồi.

-Mẹ cấm con đi làm đấy,cứ tập trung học ,con học Y đấy ,còn phải chăm mới tốt được ,không được lơ đãng.

-Con tính xin đi phụ quán cafe gần trường mà không khớp được với lịch học,đỡ được mẹ ít nào hay ít đó,còn lo cho em nữa mà.

-Mẹ làm được cứ lo học đi…ngồi chờ mẹ tí,mẹ lên tầng thượng kiểm tra cửa nẻo xem thế nào đã…mưa to quá…uống cốc cacao nóng cho ấm người đi mẹ pha rồi ấy.

-Vâng…

Hồng ngồi ở bàn uống nước nhìn ảnh gia đình họ,nhìn nhữngđồ đạc trong nhà toàn đồ xịn sáng bóng…từ trên cầu thang người con trai của bà chủ vừa đi vừa lau đầu,dáng vẻ mới tắm gội vẫn mặc áo choàng ngủ…miệng nói “ Cô Lệ ơi pha cho cháu một cốc cacao nóng nhé”…

Ngẩng lên anh ta thấy Hồng đang ngồi giữa nhà,Hồng cũng ấp úng không biết nói gì…cô đứng dậy …

-Em chào anh,em là con của mẹ Lệ…

-À chào em…anh là Quân…

Lúc này Hồng đột nhiên thấy Quân cứ nhìn mình rất kĩ rồi nở nụ cười đầy vẻ nam tính…Cô Lệ đi xuống thấy liền vội nói.

-Hôm nay con gái cô đến có việc,mưa quá nên cô bảo vào chơi thôi…

-À vâng có gì đâu cô,khách đến nhà thoải mái đi ạ…

Hồng ngại liền đeo balo lên vai…

-Vậy em xin phép,mẹ…con đi luôn đây.

-Đang mưa to lắm hay ngồi lúc nữa.

-Thôi con đến trường học nhóm k muộn…

Quân liền nói.

-Em học ở đâu,anh cũng chuẩn bị ra ngoài biết đâu tiện đường anh đèo đi luôn…

Ngay từ câu nói đó của Quân cô Lệ đã cảm thấy có điều gì bất an đang sắp tới.

Nguồn FB: Tống Thị Phương Anh